Dù đã có những bước tiến đáng kể về chuyên môn để dần xóa đi cái danh "vùng trũng", nhưng cuộc đấu giành ngôi số 1 làng cầu Đông Nam Á vẫn cứ nóng. Nóng bởi chuyện "người chán, kẻ thèm" dù vẫn chung con đường đến với chiếc Cúp Vàng danh giá.

1 thang truoc them AFF Cup 2016: Van canh... 'nguoi chan, ke them' - Anh 1

ĐTVN sẽ chốt hạ một năm thành công của thể thao Việt Nam nói chung bằng thành tích cao ở AFF Cup.

20 năm, 10 lần chia 4

Cách đây đúng 20 năm, giải vô địch bóng đá Đông Nam Á chính thức ra đời với cái tên của nhà tài trợ Tiger Cup. Tách ra khỏi SEA Games (Đại hội thể thao Đông Nam Á từ năm 2001 chỉ còn dành cho lứa U23), sân chơi quy tụ các đội tuyển quốc gia này được kỳ vọng thúc đẩy trình độ bóng đá khu vực vốn bị coi là "vùng trũng" trên bản đồ bóng đá thế giới.

Sức hấp dẫn của Tiger Cup thời đầu và từ năm 2007 đổi thành AFF Cup gắn với hãng Suzuki là không thể phủ nhận bởi ai cũng hiểu, chỉ khi vươn lên đứng đầu cái "ao làng" mới có thể hy vọng tiệm cận với trình độ châu lục, xa hơn là thế giới. Tuy nhiên, sự phân hóa quá lớn về chuyên môn khiến qua 10 kỳ tổ chức mới chỉ có 4 đội tuyển được "xưng Vương". Thái Lan và Singapore cùng có 4 lần đăng quang, 2 lần còn lại thuộc về đội tuyển Việt Nam và Malaysia.

Không phủ nhận sự vượt trội của 4 nhà vô địch so với mặt bằng bóng đá Đông Nam Á vốn đã “đóng đinh" về mặt thứ hạng, nhưng dưới con mắt của các nhà phân tích chuyên môn, ngay ở tốp đầu này thôi, vẫn có khoảng cách về trình độ. Thái Lan với nền tảng và cách làm bóng đá chuyên nghiệp bài bản thực chất đã vượt lên tầm trung bình khá của châu Á. Những Singapore, Việt Nam, Malaysia và xa hơn 1 chút là Indonesia, Myanmar tương đối ngang ngửa mà ai tận dụng tốt cơ hội ở từng giải đấu sẽ thu được thành công.

Chuyện "chán, thèm" chính là ở chỗ đó. Thái Lan đã đặt mục tiêu giành vé tham dự World Cup, trong lúc những đội còn lại thì cứ vô địch AFF Cup đã là thành công rồi.

Vô địch lần 2?

Bóng đá Việt Nam cũng không nằm ngoài cái vòng xoáy ấy. Futsal giành quyền tham dự vòng chung kết World Cup, đặc biệt hơn là lứa U19 vừa lần đầu ghi danh lên bản đồ bóng đá thế giới với suất chơi World Cup U20 năm 2017... những bước tiến là không thể phủ nhận, nhưng ở cấp độ số 1 - đội tuyển quốc gia, giấc mơ vẫn quẩn quanh.

Phát biểu mới đây với báo chí của huấn luyện viên Nguyễn Hữu Thắng và cả đội trưởng đội tuyển quốc Lê Công Vinh đã nói lên tất cả. Đại ý rằng thành công của lứa U19 không phải là sức ép với lứa đàn anh mà là động lực. Rằng trong một năm "đại cát" của bóng đá nói riêng và thể thao Việt Nam nói chung, họ đều tin rằng, đội tuyển nam quốc gia sẽ "chốt hạ" thành công...

Niềm tin ấy không phải là không có cơ sở. Việt Nam là một trong số ít các đội tuyển quốc gia đang có sự chuẩn bị dài hơi nhất và chu đáo nhất cho AFF Cup tới đây mà những kết quả giao hữu gần đây là minh chứng. Huấn luyện viên Nguyễn Hữu Thắng với dàn cầu thủ đồng đều và chất lượng đang tạo nên dấu ấn riêng về chuyên môn với lối chơi đẹp mắt nhưng hiệu quả.

Về khách quan, đối thủ lớn nhất là Thái Lan cũng không còn mặn mà với sân chơi khu vực cũng vì khách quan (Thái Lan đang trong thời gian quốc tang) và hướng mục tiêu về World Cup, coi AFF Cup chỉ là sân đấu rèn lực lượng trẻ.

Vì thế, 1 chức vô địch thứ 2 cũng đáng quý, để chốt một năm đại cát và làm động lực để tiến xa hơn.

Ngọc Minh